test

Vừa ngồi xuống ghế, chương trình đã bắt đầu. Người chủ trì đến dự thi đã được trải qua nhiều vòng tuyển chọn, có thể bước lên vũ đài của CCTV đều là những người kiệt xuất trong số nhân tài. Nhưng vẫn có một số ít thí sinh còn chút khẩn trương, tới khi sắp diễn thuyết thì lắp bắp, lặp từ, trên khán đài phát ra vài tiếng cười thiện ý, bọn họ cũng cười cười theo, trấn định một chút cảm xúc, sau đó tiếp tục. Ban giám khảo đều cổ vũ và khích lệ thí sinh, rất ít người phê bình nghiêm khắc nặng nề. Hạ Dịch Dương là người trẻ tuổi nhất trong các giám khảo, Mạc Phỉ quả nhiên chọn anh cho nhận xét đầu tiên.

Những trường hợp này, Hạ Dịch Dương vô cùng thuần thục, nhưng anh cảm thấy, nếu trước đây để cho anh tới tham gia cuộc thi như vậy, anh khẳng định là sẽ bị loại sớm nhất. Anh ngoại trừ có chất giọng tốt, bề ngoài trầm ổn, thành thục, cũng không giỏi ứng biến tình huống, bây giờ chẳng qua là đã từng trải hơn, kinh nghiệm tích lũy nhiều hơn mà thôi, nếu tự kỷ đem chính mình so sánh với một khối ngọc, khối ngọc này lúc ban đầu là thô kệch, phải có thời gian mài dũa, mới có thể phát ra hào quang. Mà có người vốn là minh châu trời sinh, cho dù bị bụi bậm phủ đầy, cũng không che lấp được tinh hoa, như là Biên Thành. Vô luận là diễn thuyết, ứng xử tình huống, mệnh đề thí nghiệm, đại hội giải trí hay là tin tức nghiêm túc. Chỉ cần có mặt Biên Thành, anh ta vĩnh viễn đều là số một. Đáng tiếc vận mệnh trêu người.

Tiếng vỗ tay vang lên bốn phía, anh thu hồi suy nghĩ tự do, phát giác các thí sinh dự thi đứng một loạt trên sân khấu, Mạc Phỉ ở trên sân khấu cúi người về phía ống kính nói lời chào tạm biệt với các bạn xem đài, hoa giấy, ruy băng bay đầy trên sân khấu, âm nhạc vang lên khắp khán phòng, còn có mấy vòng thử thách ở phía sau, hẹn một tháng sau tiếp tục cuộc thi.

Kênh giải trí vì các giám khảo, phóng viên… chuẩn bị cơm trưa phong phú, ăn xong đi ra, đã là ba giờ chiều, anh gọi điện thoại cho Doanh Nguyệt, đầu bên kia điện thoại đặc biệt ồn ào. “Anh, chị dâu đưa tụi em đi Vương Phủ Tỉnh ăn vịt nướng, một lát nữa tụi em sẽ đến Thiên An Môn tham quan.”

Anh quay đầu đi hướng ra hành lang, sau một đêm mưa gió, ánh mặt trời vô cùng chói chang, “Bên ngoài trời nóng như vậy, ra ngoài thì làm thế nào?”

“Không có việc gì, tụi em hiện tại đang ngồi hóng điều hòa đây! Anh có muốn nói chuyện với chị dâu hay không?”

“Được!”

Điện thoại chuyển đến tay Diệp Phong, anh thở dài một hơi, dịu dàng nói: “Mệt lắm phải không?”

“Không mệt, Tuấn Tuấn rất ngoan, trên đường đi đều do Doanh Nguyệt bế. Thứ Hai nên du khách vắng một chút, trên đường không đông lắm.” Giọng của cô rất nhỏ, như là cách rất xa.

“Tối hôm qua ngủ ngon không?” Anh chuyển điện thoại sang nghe bên tai kia.

Cô ngừng một chút. “Có!”